Hiểu ai có thể làm gì, ấy là người có thể thực hiện công việc để tiến xa.

Xưa kia Tôn Ngộ Không phụng sự Thầy mình đi thỉnh Kinh gặp vô vàn thử thách. Mỗi lần gặp yêu quái, Tôn Ngộ Không đều phải vận dụng thần thông để tiêu trừ chúng. Thử thách luôn đầy nguy cơ, hiếm có thử thách nào dễ dàng. Dù nắm trong tay bao thần thông biến hóa, họ vẫn khó vượt qua khảo nghiệm một cách dễ dàng và nhanh chóng. Xem phim, tập nào chúng ta cũng được chứng kiến Ngộ Không và hai sư đệ của mình đi tìm các vị thần tiên để cầu xin sự giúp đỡ. Nhờ sự giúp đỡ của họ, bốn thầy trò mới vượt qua được một khảo nghiệm. Vì sao thử thách không dễ hơn cho thầy trò Đường Tăng?

Bởi vì thử thách đặt ra để thử tâm thử trí thầy trò Đường Tăng. Vượt qua thử thách mới tính đủ tiêu chuẩn để lấy được Kinh. Nếu không đặt ra thử thách vượt quá sức họ, làm sao họ vượt qua ngưỡng sức của mình, làm sao xứng lấy Kinh? Họ phải chiến thắng chính mình. Chiến thắng chính mình, ấy chính là vấn đề cốt lõi của vượt qua thử thách. Trong công việc hằng ngày của chúng ta cũng thế, dù đi học hay đi làm, việc gì cũng khó khăn, việc gì cũng quá sức. Có người chọn cách tự lực cánh sinh, bởi họ vốn có khả năng tự “chèo lái”, tự vượt qua. Dòng nước cuộc đời đâu chỉ êm đềm, có khi đầy nước xiết. Người tự lèo lái con thuyền đời có thể vượt qua dòng nước êm đềm được, nhưng dòng nước xiết không được. Họ làm việc nhỏ được, việc lớn làm không được. Người sống với mối liên kết nhỏ hẹp khó đủ sức để có thành công lớn, không thể làm được một việc “chấn động thiên hạ”. Đâu phải họ thiếu năng lực, vì làm một mình sức họ không đủ đột phá.

Tôn Ngộ Không có 72 phép thần thông biến hóa, còn phải dụng sức của biết bao người mới có thể vượt qua khảo nghiệm. Người có thần thông vẫn cần hỗ trợ, đôi bàn tay người phàm sẽ phải làm sao nếu chỉ có một mình? Muốn vượt qua dòng nước xiết, muốn làm việc lớn, cần có thuyền rộng, cần có nhiều người trợ sức.

Cần có mạng lưới liên kết rộng lớn, chúng ta mới đi xa. Có điều, mạng lưới rộng khắp đâu dễ tạo ra. Vì bản ngã trong mỗi người ngăn họ tạo lập mạng lưới. Số khác không thể vượt qua nỗi tự ti trong mình, không thể vượt qua sự tự ái của mình, không thể vượt qua nỗi sợ hãi người ngoài của mình. Họ không sẵn sàng thay đổi mình cho những sức mạnh lớn hơn. Họ luôn bị nhận thức là thiếu năng lực, bản thân thấy mình kém cỏi. Dù không muốn làm nhân vật phụ trong cuộc đời của người khác, nhưng họ luôn vô tình bị đẩy vào vai phụ trong cuộc đời chính mình. Đấy là một cuộc đời đáng thương, và là một cuộc đời vô dụng, uổng phí.

Cuộc sống của bạn, của chúng ta xứng đáng với nhiều điều hơn thế. Chúng ta đáng sống hơn thế. Muốn trở thành kẻ mạnh, tận dụng sức lực của một đội ngũ, phải vượt qua giới hạn bản thân, mới có thể sống đích đáng trong cuộc đời. Kẻ mạnh không thể bị vùi dập trong chính những gì mình phải thực thi. Kẻ mạnh vượt lên thử thách, chiến thắng chính mình, hoàn thành mục tiêu. Với họ, chỉ có “làm được hay không làm được”.

Quay trở lại hai vấn đề chính, vì sao đề cập đến vượt qua ngưỡng sức của chính mình, vì sao cần có mạng lưới rộng lớn? Thực ra, đấy là hai cách biểu hiện của cùng một vấn đề, một bên ngoài, một bên trong; một dương, một âm. Bên ngoài tạo lập đội ngũ hỗ trợ để hoàn thành việc cần làm, bên trong nỗ lực vượt qua giới hạn của mình. Hai chuyện này là một. Muốn có đội ngũ hỗ trợ, bạn phải từ bỏ cái tôi cá nhân. Muốn thực hiện những việc bạn không thể thực hiện, bạn cần đến nhóm hỗ trợ. Họ là nguồn lực tiếp sức đẩy mức bạn lên.

Trích sách: Kết nối bất kì ai - OOPSY

Nguồn: Sách: Kết nối bất kì ai - OOPSY
Bài viết khác từ