HÃY BƯỚC RA ĐỜI KIA, VỚI MUÔN NGÀN ÁNH SÁNG

Tôi có một tiệm sách nhỏ nằm trong một con ngõ vẫn thường khi chật hẹp. Cả tháng nay Hà Nội thật oi bức. Tiết trời như vậy, con người không tránh khỏi những mệt mỏi, cả trong tâm trí lẫn thân thể. Cửa tiệm nhỏ của tôi cũng thưa khách vào buổi sáng và trưa. Để tiết kiệm một chút chi phí, chúng tôi không bật điều hòa vào buổi sáng mà mở cửa cho thoáng đãng và bật quạt Ấy vậy mà, sáng hôm nay đã có một cô gái đến cửa tiệm từ rất sớm

Tôi mỉm cười nhìn cô gái: • Xin chào quý khách

Cô gái không rõ có cười hay không, một cử động môi rất khẽ được đưa ra trên gương mặt buồn

Tôi lặng lẽ làm công việc của mình: kiểm tra, sắp xếp lại các giá sách, kiểm tra phần mềm, đọc những cuốn sách mới để viết vài dòng review. Cô gái cũng lặng lẽ ngồi đọc, đầu hơi chúi quá, tay khép chặt nách. Có vẻ cô gái đang gặp bế tắc nào đó chăng

Đến trưa, chừng như cửa tiệm đã bắt đầu nóng, tôi bật điều hòa, mang đến một cốc nước đặt nhẹ trên bàn cô. Một cốc nước, tôi cảm giác cô gái ấy sẽ cần. Khi trái tim con người đang thổn thức, uống một cốc nước có thể giúp họ xoa dịu nỗi buồn đau • Bạn uống một chút nước mát nhé. Bạn có tìm được cuốn nào hợp ý không?

Cô gái ngẩng đầu lên nhìn tôi, vừa rụt rè vừa ngạc nhiên • Ừm, tôi… tôi vẫn đang đọc • Vậy bạn đọc tiếp nhé. Có phải thời tiết dạo này nắng nóng quá không? Ai cũng mệt với tiết trời này bạn nhỉ • Đúng vậy. Không hiểu sao dạo này tôi mệt mỏi hơn thường lệ • Cũng đúng thôi, thời tiết mà

Người Anh, Mỹ có một đúc kết thật hay ho, để bắt đầu một câu chuyện, khi chưa biết nói gì, người ta thường nói chuyện thời tiết. Tôi thì thấy rằng, thời tiết đâu phải nói để cho vui, chính là nó cũng giúp người ta dễ dàng chia sẻ với người khác những tâm tư của mình hơn. Người ta không dễ để tự dưng nói rằng mình đang gặp chuyện này chuyện nọ. Mượn chuyện thời tiết, ta đang giúp người kia tháo gỡ dần những gánh nặng trong lòng họ

Cô gái, sau khi đã uống một ngụm nước và nghe một vài câu nói vô thưởng vô phạt, bắt đầu có vẻ muốn kết nối hơn

• Uhm… tôi… tôi muốn tìm một cuốn sách • Vâng, tôi xin nghe • Tôi muốn tìm một cuốn sách dễ chịu giúp người ta thoát khỏi những bế tắc, quẩn quanh

Tư vấn cho khách hàng, đấy là một việc cần nhiều thận trọng. Kinh nghiệm trông coi tiệm sách giúp tôi biết rằng người ta tìm đến một cuốn sách không vì cuốn sách đó. Họ đi tìm một giải pháp cho mình. Nếu chúng ta không biết được vấn đề thực sự của họ, ta có thể trao nhầm món hàng, không những không giúp được gì nhiều cho họ, còn là lãng phí một sản phẩm ta đưa ra. Giới thiệu một cuốn sách, bán một cuốn sách, đọc một cuốn sách, tất cả đều phải phù hợp với người đọc nó

Điều mà cô gái này muốn, không chỉ là một cuốn sách. Cô ấy cần được tháo gỡ những vướng mắc nào đó. Tôi có thể làm gì trong trường hợp này đây?

Câu cuối cùng cô ấy nói với tôi ''tìm một cuốn sách dễ chịu'', một lối nói nhân hóa, chứng tỏ cô ấy đang ám ảnh về chính mình, có một sự day dứt và đổi lỗi cho mình. Dù là chuyện gì, cô ấy cũng cần được người khác cảm thông và ''xá tội''

• Vâng, có những cuốn sách rất phù hợp với mong muốn của bạn. Tôi chắc bạn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn khi đọc chúng • ''Cảm ơn bạn''. Cô gái thoáng mỉm cười

Tôi trao cho cô gái hai cuốn sách và nói một chút về mỗi cuốn. Cô cầm trên tay, nhìn bìa, đọc nhanh nội dung ở bìa và tay gấp. Cô gái này hẳn đã quen với thế giới sách vở. Rất khổ sở là, người ta càng đọc nhiều, khi chưa hiểu về mình, người ta càng chìm vào khổ đau. Thực ra đọc sách, cũng rất cần một sự tự nhận thức rõ ràng về chính mình

Cô gái khẽ gật đầu nói: • Cho tôi lấy hai cuốn này nhé • Vâng, để tôi cho vào túi cho bạn nhé

Tôi vừa cho sách vào túi nilon, vừa trao cho cô gái một tấm thiệp • Cửa tiệm chúng tôi đang có chương trình tri ân khách hàng. Mỗi người đến đây mua sách đều nhận được một tấm thiệp. Mong rằng bạn sẽ thích

Gương mặt cô gái giãn ra, thoáng chút rạng rỡ. • Cảm ơn bạn Cô gái toan bước đi, tôi nhìn cô gái và nói: • Khi bạn cười trông bạn dễ thương lắm. Hãy vui lên, bạn xứng đáng với những điều đẹp nhất

Cô gái ngạc nhiên và cười chào tôi lần nữa. Ngoài kia, lấp lánh những ánh nắng trải ra một miền mênh mông vô tận

Những người dùng phép nói dối nhân hóa - dùng những từ chỉ đặc tính của con người để gọi tên đồ vật - trong họ đầy những tổn thương. Họ có một quá khứ đã trải qua quá nhiều thứ, đến mức ám ảnh rằng họ là nguyên nhân của vô số chuyện. Những nguyên nhân đấy được chôn sâu trong lòng, cho nên những tổn thương biểu hiện ra thành hạ thấp. Lời nói thật trong lòng họ là ''Tôi xin lỗi''. Những câu nói mang tính chất nhân hóa mà họ sử dụng có nghĩa là gì không quan trọng, quan trọng là họ muốn bày tỏ sự xin lỗi. Họ rất muốn một lúc nào đấy quay trở lại quá khứ của mình - cái quá khứ tự tạo ra trong nhân gian này - để xin lỗi những chuyện đã xảy ra. Những chuyện đã xảy ra đè nặng lên tâm can họ đến mức mà họ luôn cảm giác đấy là lỗi của họ, luôn cảm thấy họ cần phải được xá tội, luôn mong muốn có ai đấy nói với họ rằng trách nhiệm không phải là của họ

Nếu chúng ta chỉ lướt qua đời nhau trong một khoảnh khắc, nếu ta không thể ở bên nhau để giúp nhau vượt qua những khó khăn cuộc đời, chữa lành những tổn thương, một câu nói tử tế là điều nên làm trong lúc này, đúng không?

''Cô gái, đừng ủ rũ chôn mình trong góc tối nữa. Hãy vui lên, bạn xứng đáng với những điều đẹp nhất''

(Chuyện anh bán Sách)

Nguồn: www.facebook.com
Bài viết khác từ